CÁCH THÔNG BÁO TIN KHÔNG VUI ( CÔNG THỨC S-P-I-K-E-S)


S – P – I – K – E – S Protocol
Thông báo những tin không vui
S – Setting
P – Perception
I – Invitation
K – Knowledge
E – Emotions
S – Strategy and Summary
Bad news at the doctor's office - The Boston Globe
S – Setting – Thiết lập – Đảm bảo một không gian thích hợp cho cuộc trò chuyện.
·        Đảm bảo cuộc trò chuyện ở một không gian không bị quấy rầy.
·        Chuẩn bị những gì phải nói và dự đoán phản ứng của người bệnh/gia đình.
·        Có một người thân (người mà người bệnh muốn) ở trong cuộc trò chuyện.
·        Ngồi gần người bệnh nhất và không có những rào cản vật lý giữa bạn.
·        Ngồi xuống, cố gắng bình tĩnh, giao tiếp bằng mắt.

P – Perception – Nhận thức – Đánh giá hiểu biết của người bệnh về độ nặng tình trạng bệnh của họ.
·        Hỏi người bệnh và gia đình về những gì đã biết.
“Nói với tôi bạn hiểu như thế nào về tình trạng của mình sau này.”
“Những bác sĩ đã nói gì với bạn?”
“Tôi muốn đảm bảo rằng chúng ta cùng hiểu về tình trạng của bạn, vì thế bạn có thể kể với tôi…”
·        Đánh giá mức độ hiểu biết của người bệnh và các thành viên trong gia đình.
·        Ghi chú những sự khác nhau giữa độ hiểu của người bệnh và những gì thật sự đúng.
·        Quan sát những dấu hiệu từ chối.

I – Invitation – Lời mời tham gia – Có được sự cho phép để thảo luận. “HỎI TRƯỚC KHI BẠN NÓI.”
·        Đặt những mục tiêu cho cuộc thảo luận – Hỏi người bệnh nếu họ muốn biết chi tiết về tình trạng bệnh/điều trị.
“Tôi muốn lướt qua chẩn đoán, có được không?”
“Hôm nay, kế hoạch của tôi là thảo luận về…..có được không?”
·        Chấp nhận quyền từ chối của người bệnh.
·        Cung cấp câu trả lời cho bất kỳ câu hỏi từ người bệnh/ các thành viên trong gia đình.

K – Knowledge – Kiến thức – Giải thích những sự thật
·        Tránh những thuật ngữ y khoa bằng cách giải thích những sự thật trong một thái độ mà người bệnh sẽ hiểu.
·        Không nên: “Bạn có một nhân mức độ 1ER/PR dương tính tổn thương 4 cm.”
·        Tốt hơn: “Bạn có một khối u kích thước khá tiển triển trên ngực của bạn.”
·        Lấp đầy những khoảng trống xuất hiện trong giai đoạn nhận thức.
·        Trình bày thông tin thành những phần nhỏ.
·        Sau mỗi phần, đánh giá mức độ hiểu của người bệnh.
“Bạn có đang theo dõi kịp không?”

E – Emotions – Những cảm xúc – Đáp ứng thấu cảm – Sự hỗ trợ
·        Thích ứng với những cảm xúc khi chúng xuất hiện
(Những người bệnh mà rất nhạy cảm sẽ không hiểu những gì bạn nói).
·        Sử dụng những câu hỏi mở và trực tiếp để tìm hiểu những gì bệnh nhân đang cảm thấy.
“Bạn có thể kể với tôi bạn cảm thấy thế nào?”
“Điều đó có làm bạn tức giận?”
·        Đáp ứng với những cảm xúc bằng sự thấu cảm và chấp nhận.
“Tôi có thể thấy bạn không mong đợi điều này.”
“Hầu hết mọi người sẽ chán nản khi phát hiện điều này.”
·        Sử dụng những câu như “Kể với tôi nhiều hơn”.
Người bệnh: “Tôi không biết tôi sẽ phải nói với những đứa con của tôi như thế nào.”
Thầy thuốc: “Kể cho tôi nghe tại sao.”
·        Cố gắng giữ những cảm xúc của chính bạn.
·        Tránh phản ứng với những sự đảm bảo hời hợt như thế này:
“Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi.”
“Tôi đã từng thấy nhiều phép lạ xuất hiện.”
Ghi chú: Bạn không nhất thiết phải có những cảm nhận giống như người bệnh hoặc bạn không cần phải đồng ý với những cảm xúc đó.

S – Strategy & Summary – Chiến lược và tóm tắt -  Kết thúc cuộc trò chuyện
Chiến lược
·        Quyết định kế hoạch y khoa tốt nhất cho người bệnh.
·        Đánh giá trong suy nghĩ của bạn hoặc làm rõ với người bệnh những mong đợi của họ về việc điều trị và kết quả.
·        Khuyến khích một chiến lược thực hiện như thế nào.
·        Hợp tác và đồng ý với kế hoạch.
·        Hỏi người bệnh về mức độ hiểu của họ về kế hoạch sắp tới.
·        Có một kế hoạch rõ ràng (viết tay) cho người bệnh mang về nhà.
Tóm tắt
·        Tóm tắt cuộc trò chuyện
·        Đề nghị trả lời những câu hỏi. (Chuẩn bị những câu hỏi khó):
Người bệnh: “Điều này có nghĩa là tôi sắp chết?”
Thầy thuốc: “Kể cho tôi nghe điều gì làm bạn nghĩ thế?”
Người bệnh: “Tôi có thể được chữa trị?”
Thầy thuốc: “Tôi xin lỗi phải nói rằng nó không giống thế. Mục tiêu của chúng ta là kiểm soát nó.”
Người bệnh: “Tôi có thể sống được bao lâu?”
Thầy thuốc: “Tôi có thể thảo luận điều đó với bạn, nhưng trước tiên cho tôi biết tại sao bạn hỏi thế?”

TB: có thể áp dụng ngay cả khi bạn không phải là thầy thuốc nhưng bạn phải có một hiểu biết, kiến thức nhất định. 

Comments

Popular posts from this blog

DÁM BỊ GHÉT - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

ĐỜI BỪNG SÁNG KHI TA BIẾT LÃNG QUÊN - Marc Levy

Liệu pháp tập trung vào giải pháp trong thời gian ngắn (Solution-Focused brief therapy – SFBT)