KỶ NIỆM HƯ XE VÀ GÓC NHÌN TÍCH CỰC

 


Sài Gòn, ngày 30.01.2026

Sau một đêm tất niên công ty hoành tráng, sáng dậy chở bà chủ đi làm hộ chiếu. Thì không may, chiếc xe máy Air Blade của tôi bị trục chặc. Cái bánh sau nó bị cứng ngắt luôn, không có quay được. Thật ra thì tôi cũng biết là nó bị mấy hôm nay rồi. Nhưng không ngờ rằng nó bị nặng như thế.

Cũng giống như câu chuyện hồi xưa mà xe tôi bị ngập nước trong một sáng đi làm, tưởng chừng như tắt máy, mọi thứ đáng tệ. Nhưng tôi vẫn xây dựng cho mình được góc nhìn tích cực khi gặp phải những sự kiện như vậy. Ở lần này cũng thế.

Khi mà xe máy bị hư vì không chạy được thì tôi phải dắt bộ một đoạn, rồi cái nghịch nghịch sau, nổ máy thử. Máy nó kêu rọt rọt xong nó cứng ngắc không đẩy bánh xe đi được. Thế là tôi phải dừng lại. Suy nghĩ là kiểu này mà đặt grab đẩy về thì cũng khó mà đẩy được. Thế là tôi đặt xe tải chở hàng, ghi rõ là xe máy. Chờ mãi cũng không có ai nhận cuốc. Thế là tôi quyết định hủy cuốc. Đẩy thử đi một đoạn, rất là đuối cái tay. Thấy xe chuyển động nó cũng tương đối mềm ra, bánh xe có vẻ chuyển động tốt hơn một xíu thì lúc đó tôi thấy một anh grab vừa trả khách. Tôi chỉ nhờ thoáng qua là anh đẩy cho xe em chút xíu được không. Thế là anh cũng dễ thương đẩy tôi một đoạn dài đường Trương Định, rồi sau đó là đoạn bờ kè nữa. Hết đoạn đường tôi hỏi bao nhiêu tiền. Anh nói muốn trả bao nhiêu trả. Tôi thì còn tờ 200k, tôi cũng phân vân không biết có nên đưa hết không, tôi bảo thôi em gửi anh 100k, cảm ơn anh nhiều. Không biết anh có giận tôi không nữa.

Buổi chiều tôi đi sửa xe và hết khoảng 7 củ. Trời ơi. Tôi cũng muốn điên đầu lên luôn. Nhưng tôi vẫn quyết định sửa vì xe đã đi khá lâu rồi. Nên cũng cần phải thay mới.

Trong cái ngày mà tốn kém, khi gặp sự cố thì hầu như lúc đầu là tôi sẽ im lặng và xem xét vấn đề, hít thở thật sâu và thư giãn. Lúc sau đó là sự tự hoạt động trong não bộ của tôi, tôi cho nó tự nảy ra các hướng giải quyết. Nào là book grab, nào là chọn địa điểm để đi về, chọn tuyến đường sao cho anh grab dễ dàng đẩy được tôi. Tôi nghĩ là tôi may mắn vì dừng ngay đoạn đường tương đối thẳng cho anh grab dễ đẩy tôi về, may mắn vì không book được xe tải (mắc công khuân vác), may mắn vì mình học được nguyên lý của chiếc xe, may mắn vì hôm đó là ngày tôi được nghỉ nên tôi có thời gian đi sửa xe, may mắn là vì tôi có em gái ruột (tôi mượn tiền để sửa xe). Nói chung là cứ theo tinh thần ấy và tôi đối mặt với nghịch cảnh cũng như đối mặt với vấn đề khó nhằn sao cho an nhiên nhất.

Yên lặng, bình tĩnh, hít thở, chậm lại một nhịp. Tự dưng chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó. Cuộc đời là vô thường, chẳng biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Thôi thì cứ đón nhận nó với tâm thế thoải mái nhất, tích cực nhất, cố gắng suy nghĩ về những điều tích cực, những điều may mắn, những điều mình biết ơn. Hãy cố gắng nâng cao khả năng tư duy, nâng cao vốn kiến thức không ngừng nghỉ, những điều may mắn cũng từ đó mà phát xuất ra thôi, cố gắng thì mới nhìn thấy cơ hội, mới nhìn ra được may mắn.


Comments

Popular posts from this blog

DÁM BỊ GHÉT - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

ĐỜI BỪNG SÁNG KHI TA BIẾT LÃNG QUÊN - Marc Levy

JANE EYRE - Charlotte Bronte