CHÚA RUỒI - WILLIAM GOLDING

Một câu chuyện giống với lại “Cuộc đời của Pi”. Đó là theo suy nghĩ của mình thôi. Mình cố gắng liên kết lại để dễ nhớ cũng như dễ phân tích về nội dung của câu chuyện. Chuyện cũng kể về những đứa trẻ, sự bơ vơ, sự tự sinh tồn khi chỉ có bọn trẻ với nhau. Chúng phải học cách để hành động như một người lớn.



Nào là từ việc tụ tập nhau lại để bầu xem ai sẽ là thủ lĩnh của hòn đảo. Rồi nào là thủ lĩnh phải phân chia công việc cho từng nhóm, từng đứa một. Chuyện chúng phải tạo ra một ngọn lửa để hòng tìm kiếm cơ hội có một chiếc thuyền nào qua đây và đưa chúng rời khỏi hòn đảo này. Chúng cũng có những nhu cầu cơ bản nhất của con người là ăn uống. Khi mà chúng không có những thứ phương tiện, những điều kiện để làm những việc khác hơn. Thì việc đầu tiên chúng phải quan tâm là tìm kiếm ra được nguồn thức ăn để giúp cho bản thân sinh tồn.

Mấy đứa trẻ, chúng cũng giống như người lớn của chúng ta. Chúng cũng lập ra đâu là nhà lãnh đạo và chúng sẽ phải những quy tắc, luật lệ để tuân theo lời nói của nhà lãnh đạo (đó là cái tù và). Rồi người lãnh đạo sẽ xác định cho cả bọn đâu là việc quan trọng nhất. Và việc quan trọng nhất đó là việc giữ lửa. Nhưng khi các bạn đọc sẽ thấy rằng chúng cũng có những nhu cầu riêng, một nhóm nhỏ thì thích ăn uống, săn bắt.

Sau đó chúng tách nhau làm 2 nhóm với 2 người lãnh đạo khác nhau. Cái nhóm được tách ra là của một cậu bé thích săn bắn. Việc làm người lãnh đạo đối với trẻ con là rất khó khăn và chúng cảm thấy chúng cần phải học hỏi nhiều hơn nữa. Ở đây thì mình không biết ý tác giả sao nhưng khi chúng ta làm lãnh đạo nếu ta không học hỏi, trao dồi nhiều điều, nhiều kỹ năng thì ta cũng giống như những đứa trẻ trong câu chuyện này.

Chuyện sau đó cũng dẫn chúng ta đến một điều rất là thú vị. Đó là ở một nhóm nhỏ mà bọn trẻ con cũng nghĩ điều gì là quan trọng, điều gì là cần thiết đối với chúng ở thời điểm đó. Kiểu giống như chúng ta cần sống với một tầm nhìn xa, trông rộng chứ đừng dừng lại ở những chi tiết, những tiểu tiết, những nhu cầu căn bản nhất thời. Phải biết điều gì là quan trọng nhất, hữu ích nhất. Đối với lại những đứa trẻ trong câu chuyện là việc duy trì ngọn lửa. Có ngọn lửa thì chúng mới giữ được hy vọng được cứu bởi những con tàu, thuyền nhìn thấy có khói trên một hòn đảo để xác định được là có bóng người ở đó.

Câu chuyện cũng dẫn chúng ta tới một sự chiến đấu man rợ, một hành vi mà khi con người ta bị quẫn trí, bị cô lập lâu quá sẽ dễ sinh ra những rối loạn tâm lý, những hung hăng nhất thời, những xung động giết chóc nổi lên trong lòng, bên trong khu vực của những điều xấu xa nhất nơi con người.

Rất nhiều hình ảnh ẩn dụ được tác giả dùng trong câu chuyện. Hòng đưa chúng ta đến sự suy ngẫm về bản tính của con người là tốt hay xấu? Khi nào thì lòng tốt được hiển hiện, khi nào thì sự xấu xa cũng vụt trổi dậy và kiểm soát chúng ta.

 

Comments

Popular posts from this blog

DÁM BỊ GHÉT - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

ĐỜI BỪNG SÁNG KHI TA BIẾT LÃNG QUÊN - Marc Levy

Liệu pháp tập trung vào giải pháp trong thời gian ngắn (Solution-Focused brief therapy – SFBT)