KAFKA BÊN BỜ BIỂN - HARUKI MURAKAMI
- "Người ta nhanh chóng mệt mỏi với những thứ không chán, thế nhưng lại không mệt mỏi với những gì mới đầu tưởng là chán."
Đã từng đọc “cuộc săn cừu hoang” của Haruki Murakami cách đây lâu rồi, cũng biết là ông có tác phẩm rừng Nauy (tác phẩm này thì chưa đọc). Ở cái cuốn đó thì mình đọc mà cũng có vẻ thấy khó hiểu và bây giờ thì nó cũng không ấn tượng gì nhiều trong đầu của mình, mình chỉ nhớ được là tác giả có đề cập đến việc tìm ra kẻ săn cừu và vô cùng là trừu tượng.
Đợt này may có dịp giảm giá sách và
mình cũng thấy tác phẩm “Kafka bên bờ biển” cũng được khá nhiều độc giả quan
tâm nên mình quyết định lựa nó để đọc thêm. Ngay khi đọc review sơ sơ trên
trang bìa là mình đã thấy thích vì nó đề cập đến những học thuyết tâm lý, nhất
là cái học thuyết của Sigmund Freud (người khai sinh ra phân tâm học). Có một
cái khủng hoảng mà nếu bạn nào có đọc thêm về học thuyết này sẽ biết, đó là phức
hợp Oedipus. Và cũng chính việc xoay quanh phức hợp này mà tác giả xây dựng lên
một câu chuyện vô cùng lý thú kèm theo đó là một số chi tiết hư ảo.
Nhưng mình nghĩ tác giả cũng rất có
lý nếu tác giả đã nghiên cứu về những hiện tượng đời sống, những thuật ngữ tâm
lý và tâm linh. Điều đó theo bản thân mình là có thể có thật. Cộng với đợt này
mình đang ôn thi ngành tâm lý nên mình đọc được rất nhiều chi tiết mà mình cảm
thấy nó thật là ý nghĩa, thật là hiện sinh.
Ở đây câu chuyện đề cập đến một cậu
bé 15 tuổi. Các bạn cũng phải phân vân vì sao tác giả lại chọn lứa tuổi này mà
không chọn một độ tuổi nào khác. Theo vốn hiểu của mình thì mình biết đây là lứa
tuổi dậy thì và thường các bạn thanh thiếu niên rơi vào độ tuổi này thì cũng có
nhiều băn khoăn, trăn trở, nhiều biến đổi về thể lý cũng như sinh lý. Trong học
thuyết tâm lý của Erik Erikson thì ở giai đoạn này sẽ là khủng hoảng giữa căn
tính (Identity) và nhầm lẫn vai trò (role confusion). Thì cậu bé Kafka này cũng
là đang khủng hoảng, không biết mình nên làm gì? Nên đi về đâu? Cậu cảm thấy
không được ai quan tâm, chăm sóc. Chính vì thế cậu quyết định bỏ nhà ra đi. Và
sau cuộc bỏ nhà ra đi thì cậu cũng gặp nhiều thử thách, nhiều chuyện để từ đó cậu
“ngộ” ra nhiều thứ, ngộ ra chính mình. Sống như một người trẻ kiên cường nhất,
tiến về phía trước.
Nhân vật thứ 2 thì lại ở một khía cạnh
khác. Lão già Nakata ngờ nghệch. Nhưng chính ra qua nhân vật này thì chúng ta lại
thấy được điểm gì đó vô cùng tích cực, vô cùng sảng khoái, không bao giờ lo âu,
băn khoăn về chuyện đời. Nói ông ngờ nghệch, thiểu năng trí tuệ, không biết đọc,
biết viết nhưng chính ra mình lại cảm thấy ông mới là người thông minh nhất, lạc
quan nhất và hạnh phúc nhất. Có một điều mình lại còn đang chưa thấy câu trả lời
là thời thơ ấu của nhân vật Nakata này như thế nào vì mình thấy ở ông có những
điều gì đó đặc biệt trong gia đình của mình đã ảnh hưởng đến cấu trúc tâm lý của
ông và sau một sang chấn, ông gần như là một con người mới, hoàn toàn lạ lùng.
Đó là cái điều mà mình thấy tác phẩm không đề cập, không đưa ra câu trả lời.
Tóm kết lại, đây là một câu chuyện khá hay, ý nghĩa và
hấp dẫn. Đặc biệt là dành cho những bạn đã từng tìm hiểu về món tâm lý, các bạn
trung niên, các bạn hay suy ngẫm về cuộc sống.
Comments
Post a Comment