Nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm

 

Hành trình chinh phục núi Bà Đen

Anh em tự tôi xuất phát từ khách sạn lúc 5g sáng. Bầu trời lúc đó còn đang tối mù mịt, đèn đường còn đang bật sáng. Tôi mặc cái quần short màu xanh biển kèm áo ba lỗ thể thao màu xanh lá cây, thêm cái áo gió. Còn cậu em mặc cái quần jean, áo thun màu xám. Đứa đi giầy thể thao, đứa đi giày asia loại của mấy em học sinh hồi trước hay mua để đi tập
thể dục.

Chúng tôi tới núi là lúc 5g15, vô bãi gửi xe máy. Đi ngang cái nhà ga cáp treo có cái tên mà ngỡ như là một trời Châu Âu nào đó. Ga tên là “Baden Station”, rất tây nếu chúng ta đọc theo tiếng nước ngoài. May thay hôm nay không tốn tiền vào cổng nên anh em chúng tôi đi bộ vô và bắt đầu chuyến hành trình leo núi thật ý nghĩa mà từ trước đến giờ tôi chưa được trải qua. Núi Tao Phùng, Bãi Dâu, Minh Đạm ở Vũng Tàu thì tôi cũng đã từng lên nhưng chưa bao giờ cảm giác phải leo trèo như lần này.

Đoạn đường từ chân lên tới chùa Bà thì hầu như là đã được xây dựng bậc đá vì con đường này đã được xây dựng từ xưa. Nên đường cũng dễ lên và không khó khăn lắm. Nhưng lâu quá tôi chưa đi núi, đợt này đi công tác xa nên lại không lo tập thể dục. Đoạn đường đầu thì tôi còn cảm thấy hụt hơi, sợ chân mình bị đau khớp nữa. Chúng tôi có nghỉ lại chút để ăn sáng. Quên kể là chúng tôi chỉ trang bị cho một người là một bịch bánh và 1 chai nước 1,5 lít, lúc sau mua thêm một khoanh phô mai con bò cười. Với tiêu chí là nước và ăn nhẹ, để tránh khưng nhiều, mang vác nhiều, nặng nề.

Sau khi đến chùa Bà thì chúng tôi không biết là phải đi hướng nào để lên đỉnh. Tôi có mở google ra xem thì thấy rằng họ nói sau lưng chùa Bà có con đường lên đỉnh. Chúng tôi quyết định leo theo con đường đó. Đoạn đầu thì còn có bậc thang bằng đá cho chúng tôi đi. Nhưng sau đó là tấm biển to lớn “cảnh báo đá lở, du khách không nên leo lên”. Chúng tôi đi qua đó và bắt đầu hành trình leo trèo.

Lúc đó là không còn biết hướng nào để đi và chúng tôi chỉ có trước mắt là con đường đầy đá tảng, chúng tôi vẫn quyết định bò lên theo con đường đó. May thay chúng tôi thấy tín hiệu để cam đoan chắc là mình đang đi đúng hướng đó là những chai nước rơi rải rác trên con đường chúng tôi trèo lên. Và điểm dừng mà có cái góc check in thật là tuyệt vời đó là một cái mỏm đá hướng ra phía ngoài. Mỏm đá to bự, chông chênh. Vào giờ đó cũng còn chưa sáng lắm nên chúng tôi thấy mây bay ngang người, khoảnh khắc đó thật tuyệt, trời còn se se lạnh nữa. Ở đó để ăn chút bánh, uống nước và tận hưởng không gian nơi đó. Lúc đó tôi còn nhớ lại một chi tiết trong cuốn sách “Nghệ thuật tinh tế của việc đếch quan tâm” đó là tác giả thử đi đến cạnh bờ vực để chinh phục nỗi sợ của chính mình. Tôi cũng làm thế nhưng với một sự cẩn trọng hơn vì nó rất nguy hiểm. Và lúc đó tôi cảm thấy việc phải vượt qua nỗi sợ, vượt qua những điều đó thì mình sẽ có thể vượt qua những thứ có thể khiến mình căng thẳng, stress trong công việc.

Rời khỏi mỏm đá check in đó, chúng tôi tiếp tục leo. Ngang qua một cái láng của một anh chủ. Hỏi ra thì anh nói là anh mở cái chòi này cho những ai leo núi ghé qua để uống nước. Một điềm may mắn là gặp chòi này nên chúng tôi được cảm giác tự tin là mình đang leo lên đúng đường. Và chúng tôi cũng gặp 2 anh từ trên núi xuống, anh nói là đang làm công trình bên cáp treo, đi xuống đường này. Mà nhìn hai anh với 2 cái ba lô to tướng, chăn mùng trên lưng nữa, nên tôi rất là bỡ ngỡ, khâm phục vì chúng tôi mới chỉ có từng này đồ thôi.

Leo một đoạn nữa là chúng tôi nhìn thấy một công trường đang thi công và phía trên là tượng núi bà. Chúng tôi mừng hết lớn và tìm cách trèo lên công trường. Và chúng tôi hỏi thăm những anh nhân viên đang làm việc tại đó cách nào để đi lên đỉnh đó. Chúng tôi đi lên một đoạn và lẻn vào một cái hẻm thế là chúng tôi đã lên tới đỉnh.

Trên đỉnh đó chúng tôi đi thăm quan hết những cảnh bài trí, chụp hình trước đường thang bộ lên tượng núi Bà. Sau đó chúng tôi đi lên tới dưới chân của Bà và có 4 tầng để thăm quan. Chúng tôi đi từ tầng 4 trước, thăm quan những mô hình phật giáo. Và tầng trên là một cung điện nguy nga với các tượng Phật, rồi sau đó được xem phim 3D trong khoảng thời gian 5 phút chiếu trên trần, rất là tuyệt vời, kỳ công.

Kết thúc chuyến leo núi là chúng tôi tính về dưới bằng cáp treo nhưng giá cáp treo vượt ngoài số tiền cho phép của chúng tôi. Thế là chúng tôi quyết định leo ngược trở lại con đường lên. Lần này đoạn về thì chúng tôi thấy thoải mái và nhanh hơn. Nhưng chân tôi thì cũng đã mỏi và khi xuống như vậy lực dồn nén lên 2 khớp gối khá là lớn. Sau khi hết đoạn leo, đi bộ xuống thang bậc đá mà tôi cảm thấy nhức hai bên gối. Cơ thể cảm thấy khát, thiếu đường. Chúng tôi quyết định là trên đường về sẽ làm 2 ly nước mía để bổ sung lại lượng nước và đường, chứ ăn uống lúc đó thì thật tình là không thể ăn nổi. Chúng tôi cần phải nằm nghỉ ngơi để lấy lại sức.

Một chuyến đi thật lý thú, thật đầy năng lượng và trang bị cho mình một cảm giác mạnh mẽ hơn. Sau này có gặp những khó khăn đơn giản trong công việc, hoặc những khó khăn trong cuộc sống thì cũng khó quật ngã được chúng ta. Với lại bản thân tôi rất thích những thử thách và tôi luôn cố để thực hiện điều đó, cố gắng phấn đấu vượt trội hơn với chính bản thân mình.   

Comments

Popular posts from this blog

DÁM BỊ GHÉT - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

ĐỜI BỪNG SÁNG KHI TA BIẾT LÃNG QUÊN - Marc Levy

Liệu pháp tập trung vào giải pháp trong thời gian ngắn (Solution-Focused brief therapy – SFBT)