TAM QUỐC DIỄN NGHĨA
Đây là một trong tứ trụ của văn học Trung Hoa mà tôi được biết đến. Được xem như là một dạng tiểu thuyết khoa học. Cũng như là những bài học lịch sử mà người dân Trung Hoa rất là coi trọng. Câu chuyện cũng được tác giả thêm vào một vài chi tiết hư cấu, hư ảo và hơi thần thánh một chút. Nhưng tác giả cũng đã cố gắng gom hết lịch sử của nước nhà thời đại nhà Hán, chia ra thế chân vạc (3 nhà cai trị) gồm nhà Hán, nhà Ngô, nhà Ngụy.
Chuyện
bắt đầu khi nhà Hán bị suy yếu, những thế lực phản động nổi dậy trong quần
chúng nhân dân, giặc khăn vàng. Và có Đổng Trác, một kẻ mưu mô muốn chuyên quyền,
chiếm lĩnh chức vụ cao nhất của triều đình, chỉ sau nhà vua. Rồi lại nói đến một
nhân vật mà chúng ta cứ hay có cái câu : “chắc anh/chị đang bị Tào Tháo rượt”.
Hồi xưa, lúc nghe câu nói này thì tôi cũng đâu có biết ông Tào Tháo là ai đâu.
Sau này coi phim, đọc truyện thì tôi mới biết.
Tào
Tháo là một người rất là thông minh nhưng cũng đầy gian xảo, mưu mô và đa nghi.
Người đời ví cho ông cái biệt hiệu là “gian hùng”. Ngoài miệng thì lấy danh nghĩa
là giúp đỡ cho nhà Hán, nhưng trong bụng lại âm mưu vô cùng lớn. Đó là cũng muốn
lên chức Thừa tướng, điều khiển nhà vua. Mà nói chung mình thấy rằng, ông nào
mà có tài một chút thì cũng đều có cái bụng này hết. Chẳng qua là cách biểu hiện
của mỗi người mỗi khác nhau thôi. Sau này các bạn cũng sẽ thấy Lưu Bị, Tôn Quyền
cũng có chí lớn như thế.
Tiếp
nữa là ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi. Ba người bạn xuất thân nghèo hèn,
có mỗi Lưu Bị là được cái tiếng là cháu của quan lớn nhà Hán nên sau này mới có
danh xưng để mà khởi nghĩa. Ba anh em với tình tính khá là khác nhau nhưng đối
đãi với nhau rất là chân thành, tử tế và không nghi hoặc. Về sau có đoạn Quan
Vũ theo Tào Tháo, được Tào công đối đãi rất hậu và tử tế. Nhưng Quan Vũ vẫn cố
gắng tìm lại người anh Lưu Bị của mình. Đúng là những đức tính của người anh
hùng mà chúng ta có thể học được qua 3 anh em nhà này. Đoạn sau thì có thêm Triệu
Vân, Mã Siêu, Hoàng Trung. Đó là ngũ hổ tướng của Lưu Bị với danh tiếng nổi khắp
thế gian, 1 người có thể địch được cả ngàn người, đi vào nơi giặc vây kín như
đi vào nơi không người. Tuy là Lưu Bị có được sự trợ lực của các mãnh tướng
nhưng người ta nói rằng “hữu dũng vô mưu” thì cũng bằng không. Có sức mạnh
nhưng không có mưu lược thì cũng bỏ đi.
Mặc
dù bên cạnh Lưu Bị cũng có một số quân sư đại tài. Nhưng chỉ có một người có khả
năng dời non lấp biển, kinh bang tế thế thôi. Đó là Gia Cát Lượng, một bậc thầy
giống y như một vị tiên trong dáng vẻ xuất hiện. Và Khổng Minh cũng đoán biết
được ý trời, biết là mình phải ra giúp cho Lưu Bị và cũng biết rằng số Lưu Bị
thì cũng không thể làm được bá chủ 3 xứ, tuy nhiên ông cũng ra khỏi túp lều
tranh để giúp cho Lưu Bị trong nhiều cuộc chiến cũng như xây dựng lại nhà Hán.
Ngoài ra chúng ta cũng nói đến Bàng Thống, cũng thuộc bậc đại thánh không kém
gì Gia Cát Lượng, tuy nhiên mệnh yểu, chết trong một cuộc chiến. Đúng là có nhiều
cái con người không thể tránh khỏi số mệnh.
Cuộc
chiến bắt đầu từ đó, không phe nào thua phe nào. Cuối cùng tạo ra thế chân vạc
cùng nhau giữ gìn, bờ cõi người nào người đó giữ. Mặc dù là Thục Hán cũng nhiều
lần đem quân ra để nhằm đánh đổ nhà Ngụy Tào, nhưng mệnh trời không thể đổi.
Đánh mãi cũng không dẹp được. Và thế là những nhân vật chính như đã kể tên ở
trên cũng lần lượt ra đi. Đến thời các tướng sau này tiếp quản, họ cũng có tài
không kém, tuy nhiên việc nhắc đến họ thì không nổi bật như các vị trên.
Cuối
cùng thì một tướng nhà Ngụy là Tư Mã Ý cùng với các con, cũng với ý định muốn
làm bá chủ thiên hạ. Đã đánh đổ được hai nhà còn lại để lên ngôi minh chủ. Mở
đường tiếp theo cho thời kỳ nhà Tấn.

Comments
Post a Comment