TÌNH MẪU TỬ MÙA COVID19
Khi sống trong thế giới này,
một đời người thì thể nào cũng phải trải qua một trận thiên tai, dịch bệnh, chiến
tranh. Và ở cái cuộc đời của tôi thì đó chính là đại dịch COVID19.
Tôi cũng làm về ngành y,
nằm trong lĩnh vực phòng chống dịch. Nên khi dịch bệnh đến thì tôi cũng có dịp được
trải nghiệm những công việc, những sự kiện xảy đến. Nào là đi điều tra dịch tễ,
đi vận chuyển người đi cách ly, quản lý khu vực cách ly tập trung,..Mới đây nhất
đó một trải nghiệm về việc đi hướng dẫn cho người F1 tự cách ly tại nhà.
Trường hợp cách ly tại nhà
này cũng là một trường hợp đặc biệt nên được xem xét, chứ không thôi là cũng phải
đi cách ly tập trung rồi.Vì địa phương của tôi chưa có văn bản chỉ đạo cho việc
cách ly tại nhà. Đây là trường hợp đầu tiên.
Nhận được cuộc gọi của ban
lãnh đạo vào trước giờ cơm trưa. Tôi cũng không hiểu là đi về trạm xá hướng dẫn
cách ly tại nhà là như thế nào? Tại sao trường hợp này lại đặc biệt như vậy? Có
khó khăn gì trong công tác điều tra dịch tễ của trường hợp này chăng?...Một loạt
câu hỏi được tôi nghĩ ra trong giờ cơm trưa.
Ăn xong là tôi chạy xe máy
xuống trạm liền. Tôi cũng vô hỏi các chị nhân viên ở trong trạm về trường hợp này.
Sau khi đọc thông tin về trường hợp này thì tôi cũng đã có đôi chút khái niệm
trong đầu của mình. Tôi gọi lại cho bác sĩ trưởng khoa phòng chống dịch thì cũng
được bác hướng dẫn thêm một số điều cần lưu ý khi hướng dẫn cho trường hợp này.
Tôi in một số văn bản hướng dẫn theo công văn của bộ y tế hướng dẫn cho người dân
thành phố Hồ Chí Minh tự cách ly tại nhà.
Tôi đợi một anh công an đến
chở qua nhà chị có hoàn cảnh đặc biệt đó. Đến nơi, tôi mặc đồ bảo hộ và đi vào
nhà chị. Ngôi nhà thì nó cũng không có được hoàn chỉnh, khi mà hai bên là hai bức
tường của nhà kế bên, có một khoảng gạch men dài chừng 2 mét để mẹ con chị ở trên
đó. Tôi chào chị và bắt đầu công việc của mình.
Chị đang sống với một đứa
con, em ấy được chẩn đoán là chậm phát triển tâm thần, không nói cũng như không
nghe được. Hai mẹ con chị đã sống chung với nhau như vậy trên 10 năm. Chị phải đi
làm, còn người con thì ở nhà và xem tivi. Chị kể là chị có nấu cơm sẵn và trưa
bé ấy tự ăn. Trong lời kể của chị tôi cũng thấy thắp lên niềm hy vọng với sự
vui tươi, không cảm thấy than thân trách phận. Chị còn hỏi tôi là sao không thấy
ở dưới quê mình có trường học đặc biệt dành cho những bé giống như con của chị.
Tôi cũng chẳng biết trả lời sao vì hiện là chưa có. Mong sao tương lai sớm sẽ có
nhiều trường cho những trẻ em có khiếm khuyết đặc biệt.
Chị nói rằng chị vui lắm
khi có cán bộ y tế xuống tận nhà để hướng dẫn, địa phương tạo điều kiện cho chị
được cách ly tại nhà. Mặc dù là mấy công đoạn giấy tờ cũng khá là nhiều. Nhưng
chị vẫn vui vẻ vì được chăm sóc người con trai của mình. Chứ giờ chị mà đi cách
ly tập trung thì không ai chăm cho cậu con trai ấy.
Tôi kết thúc chuyến đi bằng
niềm vui được thấy tình mẫu tử trong những gia đình có hoàn cảnh đặc biệt và đặc
biệt hơn là trong mùa dịch COVID19.

Comments
Post a Comment