CUỘC ĐỜI CỦA PI
Đầu tiên phải kể đến ông
tác giả. Sau nhiều lần thất bại trước những tác phẩm văn học, ông cũng đâm ra nản
chí. Còn một số tiền ít ỏi, ông quyết định đi đến Ấn Độ với mức chi phí ít hơn
và có thể kiếm được một đề tài nào đó hay hay. Cũng may mắn sao ông gặp được một
câu chuyện của một người từng trải qua với hàng trăm ngày lên đênh trên Thái
Bình Dương với một con hổ.
Người kể lại câu chuyện
là cậu bé Pi. Cậu có một gia đình tại Ấn Độ với người bố làm giám đốc một sở
thú. Nhưng vì tình hình kinh tế khó khăn, gia đình phải bán vườn thú và di chuyển
về Canada để sinh sống. Khi đi thì họ mang theo một ít con thú để về đó họ cũng
có thể làm lại một cái sở thú khác. Nhưng không may là một cơn bão xảy ra và
đánh chìm con tàu lớn Tsimtsum chở hành khách. Lúc đó cậu Pi đang ở trên Boong
tàu, không thể chạy lui phòng của bố mẹ và anh trai. Cậu bị ném xuống một cái
xuồng cứu hộ.
Lúc tỉnh dậy thì cậu
không nhìn thấy ai, chỉ thấy một con ngựa vằn, một con linh cẩu, một con khỉ độc
và một con hổ. Cuộc chiến giữa các con thú diễn ra trước và chỉ còn mình con hổ
chiến thắng. Cậu vô cùng sợ hãi vì con hổ sẽ có thể làm thịt mình. Cậu quyết
làm một cái bè bằng áo phao và neo ra xa cái xuồng. Lúc đó mọi thứ vật dụng, đồ
ăn, lương khô cậu tìm thấy là ở một cái tủ trên xuồng.
Cậu rất là ghét và sợ con
hổ. Nhưng khi cậu nghĩ lại thì chính con hổ là một nguồn động lực sống, cũng
như một người bạn đồng hành cùng với cậu trong chuyến hành trình sắp tới mà
không biết khi nào kết thúc. Và việc cậu phải tự học cách kỹ năng về săn bắt
(cá, rùa,…) và huấn luyện con hổ hung dữ, sẵn sàng tấn công cậu bất cứ lúc nào.
Cậu bé Pi lúc ấy mới tầm
15 - 16 tuổi nhưng đã phải hành xử như một người trưởng thành, già dặn kinh
nghiệm. Việc sống lênh đênh trên biển cũng là một trải nghiệm ngoài sức tưởng
tượng của cậu cũng như đối với chúng ta. Có những cơn sóng, những cơn mưa, những
trận bão, những con cá mập và cả con hổ. Tưởng chừng như chúng đã đánh bại cậu.
May thay nhờ vào sự sáng suốt, thông minh và lanh lợi của cậu đã giúp cậu vượt
qua được những hiểm nguy cũng như sự khó nhọc.
Tóm kết lại đây là một câu
chuyện với nghị lực phi thường, một sự kiên trì và có kế hoạch. Cũng phải có điểm
cộng cho những yếu tố may mắn, những yếu tố mà chúng ta chỉ có thể dùng tâm
linh mà giải thích. Cái quan trọng là chúng ta cứ ráng sống qua từng ngày, có kế
hoạch và một nỗ lực rõ ràng. Rồi thành công, may mắn có thể đến với ta chứ không
nhất thiết là ta cứ phải cứng nhắc vào một thời điểm nhất định hoặc là chúng ta
nên tránh những cảm giác hụt hẫng, thất bại nếu không đạt được mục tiêu.

Comments
Post a Comment