CHIẾN BINH CẦU VỒNG - ANDREA HIRATA
Tựa
sách đọc vô có lẽ chúng ta không hiểu vì sao lại có cái "cầu vồng" ở
đây. Nhưng nếu đọc được một vài chương thì chúng ta sẽ thấy xuất hiện hình ảnh
những chiến binh cầu vồng. Đó là những cô bé, cậu bé leo lên một cái cây sau trời
mưa để ngắm cầu vồng. Và những đứa trẻ được cô giáo của chúng đặt cho chúng một
cái tên "những chiến binh cầu vồng".
Riêng
tôi thì từ khi biết được một số ý nghĩa về hình ảnh cầu vồng thì tôi lại càng
thích mê cái tựa sách này. Nó giống như câu: "sau cơn mưa thì trời lại
sáng". Sau những gì đó khó khăn, những bất lực của mọi chuyện mà chúng ta
như cảm thấy bế tắc thì cuối con đường đó vẫn còn có ánh sáng le lói để chúng
ta tin rằng sau những gian nan, những khổ cực thì chúng ta sẽ đạt được những hạnh
phúc, những niềm vui.
Không
chỉ theo lời giới thiệu của tác phẩm, theo những nhận định của một số nhà văn về
tác phẩm huyền thoại của Indonesia. Đối với tôi, sau khi đọc được khoảng hơn nửa
cuốn sách là tôi thấy nó vô cùng ý nghĩa. Nó truyền cho tôi những động lực để
vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Vì qua truyện, tôi thấy rằng những đứa
trẻ trong câu chuyện này, chúng gặp rất nhiều những trắc trở, những sự khó
nghèo nhưng quan trọng là chúng ý thức được điều đó và chúng quyết tâm để cải
thiện điều đó.
Tôi
sẽ dẫn ra một vài thí dụ như sau: Đầu tiên là một cậu bé, tuy nhà rất xa trường
học nhưng cậu vẫn đạp xe từ tờ mờ sáng và chạy khoảng hơn 30 cây số để đến trường,
có những lúc phải lội qua đầm lầy với những con cá sấu to lớn. Nhưng cậu là một
em học giỏi nhất lớp, siêng năng nhất lớp, cậu không hề bỏ học một ngày nào và
niềm vui của cậu đó là khi được tìm hiểu về kiến thức của các lĩnh vực toán học,
khoa học, tự nhiên. Và chính cậu là người đã giúp cho ngôi trường nhỏ bé, xiu vẹo
kia dành được giải thưởng học sinh giỏi cao quý.
Ngoài
cậu bé này thì cũng có những cậu bé khác với tính cách khác biệt nhưng chúng rất
là thông minh, siêng năng và chăm chỉ học tập. Và chúng ta cũng không quên nhắc
đến cô giáo, thầy hiệu trưởng là 2 người thường xuyên truyền lửa cho các bạn học
sinh, lên tinh thần cho các bạn ấy khi các bạn ấy bị hụt hững, chán nản.
Các
bạn nhỏ này chiến đấu không chỉ để cho một tương lai tươi sáng hơn cho bản thân
các bạn, cho gia đình các bạn, cho đất nước các bạn mà các bạn cũng chiến đấu để
bảo vệ ngôi trường nghèo lụp xụp, đổ nát khỏi bị dày xéo bởi những công ty, những
tổ chức. Giữ lại ngôi trường là điều kiện tối thiểu để những trẻ em nghèo nơi
đây được đến học tập, chứ những ngôi trường khác thì rất đắt tiền và tốn kém,
mà đa số trẻ em ở đây không bao giờ dám mơ đến những ngôi trường đó. Ngôi trường
nghèo nàn kia như một biểu tượng của ước mơ dành cho những ai, những trẻ em có
hoàn cảnh khó khăn làm điểm tựa để thay đổi cuộc sống của mình cũng như của gia
đình mình trong tương lai. Giống như câu nói: "cậu phải có ước mơ, hoài
bão lớn và để điều đó thành sự thật thì chỉ có việc học, mở mang kiến thức."
Cái
kết của chuyện có lẽ cũng không thật sự làm hài lòng người đọc nhưng quả thật một
đoạn về việc đi tìm lẽ sống của tác giả cũng làm cho chúng ta nguôi ngoai. Tác giả
nói rằng lẽ sống là bao gồm định mệnh, số phận và nỗ lực. Việc chúng ta sống hết
mình, sống cho những điều mình mơ ước là một điều tốt. Và dẫu chúng ta có gặt hái
được trái gì đi nữa, có ngọt, có đắng, có chua hay ra sao đi nữa thì cuối cùng
chúng ta cũng đã nỗ lực để đạt được trái đó.

Comments
Post a Comment