ĐỜI TÔI


1. NHẬT KÝ CUỘC ĐỜI
Tôi: Nguyễn Hữu Thành Đạt - Sinh ngày 27/10/1991 (Cung Thần Nông, Bọ Cạp - Mệnh thổ)
Học vấn: tốt nghiệp Bác Sĩ Y học dự phòng - ĐH Y Dược Tp.HCM 
01/2016 - Nay: Công tác tại TTYT. Trảng Bom

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nhỏ với 5 anh chị em, tôi là con thứ 2. Nói chung, cuộc sống của gia đình tôi cũng chỉ vừa đủ ăn, nhưng đó cũng là động lực cho anh em chúng tôi học hành một cách tốt nhất. Ý nói vậy không phải sinh ra trong gia đình khá giả là không tốt, nếu chúng ta biết vận dụng mọi thứ chúng ta được trao cho thì đó là điều tuyệt vời nhất. 
Từ những năm cấp 1, cấp 2 thì tôi đã phụ mẹ tôi bán hàng ngoài chợ. Hồi đó nhà tôi làm nghề bán dưa cải muối thôi, còn ba tôi đi làm xa. Chị tôi cũng vì cái nghề này mà cũng cực khổ phụ mẹ tôi sau giờ đi học về. Cũng thương chị vì hoàn cảnh gia đình và một chút thiếu tự tin mà sau này chị tôi cũng không đủ dũng khí để học cao hơn nữa. 
Còn em gái thứ nhất của tôi thì cũng thua tôi 2 tuổi nhưng cũng cố gắng học hành thật tốt để tốt nghiệp Đại học sư phạm thành phố Hồ Chí Minh.
Em gái thứ hai của tôi thì tính tình hơi khác nhất trong số anh em chúng tôi. Rất là năng động, nhiệt tình, thích đi đây đi đó. Em gái tôi cũng tốt nghiệp Đại học Y dược thành phố Hồ Chí Minh.
Em trai út của tôi thì tính ngược lại với chị của nó, nó cứ trầm lặng mà tiến lên thôi. Nhà có hai anh em trai nhưng tôi rất là ngưỡng mộ nó. Từ hồi nó lên học đại học là vào năm thứ 3 nó đã tự đi làm và nuôi sống được bản thân. Em trai tôi học lớp kỹ sư tài năng của trường Đại học Khoa học tự nhiên thành phố Hồ Chí Minh và tốt nghiệp loại giỏi. Và nó cũng đã tự đi máy bay đến một số nước châu Á và ở châu Âu mà nhà tôi còn không hay biết.
Đến lượt tôi thì chắc sẽ chia sẻ nhiều hơn. Tôi từ nhỏ đã biết phụ mẹ tôi buôn bán ngoài chợ giống như mấy đứa em của tôi. Nhưng ba mẹ thì cũng thương tôi nên bằng mọi giá cho tôi đi học them các thầy các cô để tôi theo kịp bạn bè.
Từ năm lớp 1 đến lớp 9 thì tôi đều đạt danh hiệu học sinh giỏi, năm lớp 9 thì tôi còn có giải học sinh giỏi huyện môn vật lý.
Năm cấp 3 là một chặng đường mà tôi gần như mất động lực khi bị rớt khỏi trường chuyên của tỉnh chỉ vì lý do môn văn của tôi quá kém. Rồi về trường cấp 3 của huyện thì môn văn của tôi cũng không ủng hộ tôi vô lớp chọn. Nghĩ lại cũng thấy mình thật quá tệ, hồi đó không lo học them môn ngữ văn. 2 năm đầu cấp 3 thì tôi cũng không chú tâm vào việc học lắm thậm chí còn trốn học thêm, nhịn tiền ăn sáng để đi chơi internet.
Và năm lớp 12 của tôi là một năm biến đổi thần kỳ. Tôi hầu như bỏ hẳn việc chơi game, thậm chí còn không xem tivi và chăm chú vào việc học để mong sao kì thi đại học đạt kết quả thật tốt. Ngoài ra, tôi còn theo vài đứa bạn đạp xe đạp đi học với khoảng cách là 10 km từ nhà đến trường suốt cả một năm. Theo tôi thấy hầu như mọi suy nghĩ của tôi cũng đã thay đổi khá nhiều và việc chạy xe đạp tập cho tôi được tính kiên trì, nhẫn nại.
Rồi mọi chuyện cũng phải đến thôi. Tôi bước vào kì thi đại học với việc đăng ký hẳn 2 trường đại học và một trường cao đẳng. Nhưng hồi đó thật sự là không ai định hướng trước cho cuộc đời của mình sau này, toán là bám vào số phận mà vươn lên. Ba mẹ tôi thì cũng đâu có rành rọt những chuyện này vì ông bà còn phải lo cơm, áo, gạo và tiền cho anh em chúng tôi ăn học. Một phần nữa là vì chị tôi thì vẫn chưa đậu một trường đại học nào nên ông bà cũng khá lo. Tôi thì cũng hiểu điều đó nhưng tôi cũng khá tự ti vào khả năng của mình nên tôi và ba tôi cũng chỉ đăng ký những ngành trong nhóm điểm vừa phải.
Sau một khoảng thời gian công bố điểm số và việc lên xuống điểm giữa các trường đại học thì tôi cũng đã có kết quả. Tôi đậu hết cả 3 trường đại học, cao đẳng. Thật nghĩ lại cũng thấy vui hết mức. Trường đại học y dược là về sau tôi mới đậu hệ cử tuyển của tỉnh nhưng cũng là học chính quy như các bạn khác đậu trực tiếp vào ngành học của tôi.
Bây giờ mà kể về chuyện học đại học cũng thật là vui, mới đầu còn chưa biết mình học ra trường để làm gì rồi còn ngành học của mình như thế nào. Nhưng dần dần thì tôi cũng quen hết với mọi thứ của Đại học. Rồi nào là phải học them một số kỹ năng trong cuộc sống (giao tiếp, làm việc nhóm, thuyết trình, giải quyết vấn đề, lập kế hoạch) rồi còn phải học them anh văn nữa. Nói chung trong những năm đại học thì tôi cũng thường xuyên trao dồi những điều đó.
Về sau này thì cũng do một phần tôi được ở trong môi trường, chỗ ở rất tốt về rèn luyện sự đạo đức cho bản thân và ở gần một số bạn học các trường khác rất là giỏi. Ở đó tôi cũng được học từ các bạn rất là nhiều kiến thức, nhiều điều mà bản thân tôi chưa có được thói quen đó.
Việc mà tôi thích đọc sách cũng là do tôi được ở gần những người bạn rất là mê đọc sách. Rồi tôi cũng lên mạng tìm hiểu them nhiều thể loại sách và càng đọc thì càng nghiệm ra nhiều thứ và càng có nhiều thứ cần phải đọc. Và từ đó tôi cũng có thói quen thích đọc sách.
Sau này khi tôi ra trường thì tôi cũng không được chọn chỗ mình vào làm. Tôi được phân công về trung tâm y tế huyện để làm.
Tôi vẫn tiếp tục nghiên cứu, học hành và ứng dụng nhiều điều mình biết vào trong công việc của tôi. Và tôi thấy rất là thú vị, yêu công việc, yêu cuộc sống và mọi thứ ở xung quanh tôi.

2. MỘT SỐ LỢI THẾ CỦA BẢN THÂN

Điều đầu tiên mà tôi muốn chia sẻ đó là năng lượng tích cực từ bản thân tôi. Tôi đang không rõ là nguồn năng lượng đó đến từ tính cách, bản chất của tôi. Hay là việc tôi đã có sẵn năng lượng đó ở bên trong mình và việc tôi tìm hiểu, nghiên cứu về năng lượng tích cực. Chính việc đó là lôi ra hết mọi nguồn năng lượng tiềm ẩn trong bản thân tôi. Thậm chí tôi còn nghĩ mình hưng phấn quá mức, mà trong môn tâm thần học có một chẩn đoán là hung cảm nhẹ. Nguồn năng lượng này giúp tôi rất nhiều thứ trong công việc, mối quan hệ. Lúc nào cũng cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống.
Thứ hai là việc mê tìm hiểu của tôi. Những năm cuối đại học, tôi nghĩ một phần cũng do mình đọc sách. Nên tôi tâm đắc một điều là kiến thức thì là phải học cả đời. Nên đối với tôi việc tốt nghiệp đại học chỉ là một cột mốc đầu tiên. Khi đi làm tôi vẫn cần phải học, phải đọc them thật nhiều. Thậm chí tôi còn cho đó là sở thích của mình nữa.
Những việc mà tôi làm thì nó cũng gắn liền với những hoạt động như chia sẻ, đi giảng bài, tư vấn sức khỏe, tiếp xúc với một số cá nhân có những vấn đề trong cuộc sống. Nên từ đó tôi tiếp tục xây dựng cho mình những kỹ năng như diễn giả, viết blog, tư vấn tâm lý.
Nói chung thì tôi biết ơn cuộc đời này, biết ơn hoàn cảnh của tôi, biết ơn tất cả những người mà tôi gặp. Vì tôi xem tất cả diễn ra quanh tôi đều là một điều kỳ diệu và tôi phải nắm bắt lấy nó, sử dụng nó một cách hữu ích. Tránh lãng phí những gì mà vũ trụ này đã ban cho tôi. Dù trong một hoàn cảnh như thế nào, tôi cũng cố gắng nhìn ra một điều hoặc nhiều điều tốt đẹp.
Tôi viết lại trang blog này cũng nhằm chia sẻ lại những trải nghiệm của bản thân mình, những gì mình học được với hy vọng giúp mọi người dù ít dù nhiều hoặc là để cảm ơn cuộc đời. Lúc đầu cũng nghĩ làm quảng cáo kiếm tiền nhưng thật sự cái đó tôi nghĩ không quan trọng bằng việc chia sẻ, truyền nguồn năng lượng tích cực cho mọi người. Để ai cũng hạnh phúc, vui vẻ và tận hưởng cuộc sống này một cách trọn vẹn nhất.


Popular posts from this blog

DÁM BỊ GHÉT - Kishimi Ichiro và Koga Fumitake

ĐỜI BỪNG SÁNG KHI TA BIẾT LÃNG QUÊN - Marc Levy

Liệu pháp tập trung vào giải pháp trong thời gian ngắn (Solution-Focused brief therapy – SFBT)